PHẠM KHANG..
CHÙM THƠ VIẾT VỀ PHẬT GIÁO CỦA PK 
(RÚT TRONG TẬP "NHỮNG GIAI ĐIỆU CỦA THỜI KHẮC" NXB HỘI NHÀ VĂN 2O15. TẶNG EM THÂN YÊU VÀ CÁC BẠN CỦA TÔI ...!
NHẬP ĐỊNH 
(Tưởng nhớ Ngài LÝ QUỐC SƯ KHỔNG MINH KHÔNG... )
Ảnh động

Người răn
Cửa thiền cái tham nên bỏ
Người lại răn
Cửa thiền cái si còn u uất làm chi
Nặng lòng con dơi phận kiến
Hoa sót mùa khê hương…
Ngón tay lần theo tràng hạt
Người gói vết đau vào ánh mắt
Cơm chay dâng mùi mật
Ngõ quê bốn mùa phảng phất
Nâu sồng nhập định hồn trong
Văn vắt chiều thu
Người về nơi cỏ dại
Một kiếp Phật hiến dâng không mặc cả
Còn lại lời răn
Còn lại niềm tha thiết
Trôi dạt bến bờ 
Bể khổ…trầm luân
Kỷ niệm Cổ Lễ-Nam Định
PK...
MÙA PHẬT 
(Tưởng nhớ Phật hoàng TRẦN NHÂN TÔNG)
Ta nghe trong lời nguyện cầu
sự đầu hàng cam chịu
những vị Tôn giả khả kính
nheo mắt ngạc nhiên
trước sự dễ dãi của dục vọng
bán rẻ linh hồn cho quỷ sứ 
người đời cầu danh…
mua bán danh...
Sương rơi vô định
đường tới niết bàn
ai trả
ai vay
duyên nợ chợ người 
buộc má lúm đồng tiền nơi cây gậy Phật
em trèo lên Yên Tử
đâu rồi 
bóng dáng Vua
đâu rồi 
dấu chân trinh nữ
đâu rồi 
sự hành xác
chán ngấy trò chơi 
chính trị 
cung đình
gươm báu 
đầu rơi
nịnh hót 
tung hô
bỏ lại phía sau 
cung điện 
hoàng bào 
nhà Vua theo gót Phật
làm bạn 
với cây cỏ, suối trong
mây bay bảng lảng gió ngàn
Yên Tử 
một triều Vua hóa Phật…
Vẫn biết 
dân vi bản 
cuộc xâm lăng của Thành Cát Tư Hãn bất thành
sông Hồng nước đỏ càng thêm đỏ
máu thù loang bến sông
vua Trần yêu dân và thao lược
đất nước qua cơn binh lửa
người lại theo trâu dưới ruộng cày
lúa trổ đòng đòng hương cỏ mật
người còn đợi ai mà ngóng thế 
hay cõi lòng không yên
hay nỗi đau dâu bể 
một ngày kia hóa đá
rêu phong 
con đường số phận 
tìm về Yên Tử 
một chiều mưa bay
Người đi bao tiếc nuối
kẻ lạ cho khát vọng một đời
kẻ chê khen nuốt nước miếng
kẻ cân đo bằng những từ ngợi ca
kẻ nản lòng cơm chay, muỗi vắt
Yên Tử vua ngồi bó gối
khúc từ bi lên ngôi
thay cho lời tạ từ với quê hương, đất nước
với Thăng Long bệ rồng, ngôi báu
A di đà Phật!
A di đà Phật!
A di đà Phật! 
mây trắng theo về nhiều lắm
cỏ dại cúi đầu nâng bước chân người mộ đạo
thương cho lòng tham không có chỗ đứng ở nơi này 
Yên Tử một triều vua hóa Phật…!
Đời sau
có đứa trẻ lên ba
một chiều ghé qua Yên Tử
ngơ ngác trước bậc đá sờn
ngơ ngác trước tượng Phật Tam Bảo
đài sen Vua ngự 
nụ cười trần thế 
bao dung như muốn nói bao điều
chỉ có lòng tốt không thôi thì chưa đủ
đất nước cần có những bàn tay
biết khám phá và hy sinh quyền lợi
cho con cháu đời sau có chỗ trú thân 
mùa Phật lên hương sen bật ngó
đứa trẻ lên ba
mắt đen thoát tục
trong vắt nghiêng chiều Yên Tử 
ta giật mình 
gặp Phật đến từ tâm…
KỶ NIỆM YÊN TỬ
PK...

CON ĐƯỜNG KHAI SÁNG
Kính tặng sư Trần Tâm MASTER RUMA 
với Ân điển diệu kỳ Pháp Môn Diệu Âm 
và những Thiền sinh của Ngài
Những vết bầm u tối 
Theo gót chúng sinh biển sóng trầm luân 
Cái ác gieo mầm bao nghiệp chướng 
Quỷ Sa tăng ám ảnh mái nhà lành 
Không cưỡng thoát miền mê và bến lú 
Những gương mặt hoang mang khóc rống lên cầu cứu 
Sư sãi như rắn cụt đầu 
Chùa chiền ngói bay cột cháy
Câu kinh chưa tụng có kẻ đã phải rơi đầu
Mặc cảm tội lỗi không thể nào tẩy xóa
Đâu là ánh sáng ở cuối đường hầm 
Đâu là lối thoát cho chúng sinh tỵ nạn 
Xứ sở những ngày đen tối 
Những đoàn người dắt díu nhau đi tìm ánh sáng của niềm tin 
Ôi minh sư Người ở đâu?
Minh sư tại thế 
Giản dị cà sa
Miệng cười hiền lung linh Phật độ
Ngài lấy cái bao dung thay cho quyền uy triết thuyết
Ngài lấy cái nhọc nhằn để gần hơn với cỏ cây muông thú
Ngài ngộ ra cái vĩ đại nhất đó là con người 
Bàn tay làm ra của cải
Bàn tay độ cứu chúng sinh
Ôi thanh sạch! Một đời thanh sạch!
Những thiền sinh của Ngài mỗi ngày nhục tâm thêm sáng 
Hoa kết bài ca bất tử tặng minh sư
Minh sư tại thế 
Ngài biết nỗi đau khốn cùng của chúng sinh là vướng bận 
Tham một chút cũng là chết 
Ố một lời cũng là vong 
Si một nết tình cũng dễ rơi đức hạnh
Bội tín con người thành cỏ rác 
Tàn hại nhau bởi danh lợi chức quyền 
Thế giới sặc mùi thuốc súng
Sòng bạc đỏ đen con rối tít mù
Thư nặc danh có mùi quỷ sứ 
Buôn người thuốc độc cầm tay 
Thôi thì đủ những phường chợ búa 
Kẻ mua hương bán phấn thối nhân gian 
Đẻ non nạo thai đầu đường xó chợ 
Tiếng chó sủa nhiều khi như tiếng khóc 
Nhân gian ơi sư phụ quá buồn lòng…!
Minh sư tại thế 
Ngài lấy cái dâu bể của chúng sinh nhập vào thiền định 
Ngó trông nước Mỹ mà sợ cái uy lực của đồng tiền 
Tự do trói lá cờ nhiều sao từ buổi Oa Sinh Tơn dựng nước 
Nhân quyền phô phang đại bác máy bay
Không thể giải thoát loài người bằng những cuộc thập tự chinh 
Bằng súng đạn, tên lửa, tàu ngầm
Bằng đánh bom tự sát
Bằng chất độc hóa học hay vũ khí hạt nhân
Không thể lấy cái mạnh để đè lên cái yếu 
Ngài lắc đầu và thương cho nước Mỹ 
Ngài vượt ngàn trùng lớp lớp gian lao
Tìm đến Hi Mã Lạp Sơn 
Uống nước Phật ăn cơm nhà Phật
Soi lòng chay tịnh nước non Thiền 
Ngài nhận ra bóng mình từ bóng nước 
Một bóng Phật nhân duyên cao cả 
Không vàng son mua được ở trên đời
Rồi đến một ngày
Trong cái tĩnh lặng của Hi Mã Lạp Sơn 
Trong huyền ảo của trời mây mầu nhiệm 
Ngài nhận ra Ân điển diệu kỳ 
Vì một thế giới tình thương 
Pháp môn Diệu âm ngời ngời chân lý 
Khai ngộ cho thiền sinh con đường giải thoát 
Thắp lên đuốc sáng từ bi
Minh sư tại thế 
Lòng Ngài đâu thanh thản 
Bụi trần ai có dễ quên
Vẫn còn đó tấc lòng
Đau đáu tình quê 
Thao thiết dòng sông bến nước 
Ơn cha cao như núi Thái
Ơn mẹ như nước triều Đông 
Oa oa ba tiếng khóc 
Đâu biết một ngày hóa Phật sống vì dân…!
Minh sư tại thế 
Người về đây vượt cạn bão giông
Những cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn
Nồi da xáo thịt
Xương trắng chất cao như núi 
Những đầu lâu không họ không tên
Những cặp tình nhân chưa kịp nắm tay nhau một lần 
Những lá thư đỏ lên màu huyết lệ 
Những bà mẹ đợi con mòn mỏi đêm trường 
Những người vợ trẻ khóc chồng run mạ cấy chiều đông
Những đứa trẻ lớn lên không có bố 
Chiến tranh và tao loạn
Đất nước kéo dài vành khăn trắng 
Từ Bắc vào Nam mộ chí nối theo hàng 
Nhưng đất nước này không chết được
Miếng trầu vẫn thắm 
Câu vọng cổ vẫn tròn 
Lai rai rượu quê 
Mùa rơm vàng cơm thơm cá nướng
Tiếng đàn tài tử Lý ngựa ô
Rợp cánh chim bay về tổ 
Sen thơm bát ngát Tháp Mười 
Con đò vẫn đầy như lòng ai chưa tơ vương 
Khói bếp lam chiều nuôi người quê bữa no bữa đói 
Hương sầu riêng thương bóng mẹ liêu xiêu…
Minh sư tại thế 
Xin Ngài hãy yên lòng 
Chúng sinh đã tập hợp bên Ngài không biên giới 
Qùy xuống nghe những lời chân thật từ một trái tim biết hy sinh 
Để được Ngài yêu thương và khai ngộ 
Như muôn năm nước Phật 
Lấy từ bi cứu vớt kẻ lạc đường…!

PK...


Ảnh


Ảnh động

Địa Chỉ

Trang Chính
Văn | Thơ | Nhạc | Tác Giả