Nhị tôi đã thuật lại về chữ viết của mình trong những năm còn bé và lứa tuổi thiếu niên ở trên, giờ thì nói về cái tánh lăng nhăng trong thơ nghe các Bác. Học hành thì không đâu ra đâu, chỉ có mỗi tật mê thơ! Cứ mùa hạ thì bận rộn với việc chà đạp mấy cánh phượng hồng, thu giẫm nát xác lá vàng bay, đông trùm chăn mềm kín mít, xuân lại chụp bướm bẻ hoa...nên xuân thu nhị kỳ được mấy cô cậu Rạch Giá theo xin vần âm, tứ vận về chép vào tập vở quanh năm, cũng thấy vui vui trong bụng.


Tật Mê Thơ


Sáng ra ngồi câu tứ
Tối lại đứng vần âm
Chữ dòng sau trước chữ
Tím mực tím cả tâm


Cô đường trên tóc ngắn
Xin lục bát hôm qua
Về mà ghi vở tặng
Người thầm nhớ thương a


Anh ngõ dưới van cầu
bài song thất tình ngâu
Chân lên chùa đợi lễ
Tan trao cô thư mầu


Sáng ra ngồi thơ thẩn
Tối lại đứng thẩn thơ
Trường bảng đen trắng phấn
Lớp cổng sắt vàng tơ


Nắng mưa rồi mưa nắng
Tà ai lụa quanh năm
Chữ thầy cô tay nặng
Đọc hoài thêm tối tăm


Cũng bởi tật mê thơ


Và bây giờ chưa bỏ tật mê thơ này! Nên đời vẫn còn tăm tối lắm các bác ơi; khà khà.


Thân,


Nhị

Địa Chỉ

Trang Chính
Văn | Thơ | Nhạc | Tác Giả