Đêm qua thức trắng năm canh bởi bị Bà Hùm Quận Sáu đuổi ra sofa ngủ, không mềm không gối, lạ chỗ lạ nơi nên nào đã ngủ được giấc nào đâu! Sáng mò vào đây thấy bốn câu thơ của Xô. Thôi thì song thất lục bát cho tròn cuộc, để còn đem Lá Diêu Bông đã mục nát vì đã giữ hơn bốn mươi năm mà ra chôn sau vườn...tống tiễn một chuyện tình nghe Xô, mời.


Năm Canh Ôm Lá Diêu Bông Thổn Thức

Để năm canh thì thầm ôm lá
Diêu Bông ơi! Mi đã hại đời
Ta Hoàng Cầm...xác tả tơi
Thân bầm dập hết nằm phơi ghế ngoài

Để năm canh nhớ ai! Ai nhớ
Bài thơ xưa một thuở Diêu Bông
Tìm được sẽ lấy làm chồng
Sao hôm đặng lá...pháo hồng sang ngang

Để năm canh mang mang khối hận
Tại mi mà bà giận củi ta
Mấy cây muốn tắt thở à
Xác đây rách nát! Thân là máu tươm

Lá Diêu Bông mai ươm xuống đất
Đừng đâm chồi! Chướng mắt bà nghe
Mầm lên...chắc hai chân què
Tay mười ngón rụng cả nè mi ơi

Anh bảy nghĩ kỹ lại rồi Xô! Chắc phải đem Lá Diêu Bông ra nhà băng bỏ hộp Safety Box, chứ đem chôn xuống đất sau nhà...lỡ mà nó ra mầm trổ lá là Bà Hùm Quận Sáu giết anh bảy này ngay Xô ơi; khà khà.

Thân,

Anh Bảy

Địa Chỉ

Trang Chính
Văn | Thơ | Nhạc | Tác Giả